Tôi 27 tuổi, chồng hơn một tuổi, cả hai cùng quê và vào Sài Gòn lập nghiệp. Chúng tôi kết hôn được 3 năm, có con trai hai tuổi. Chồng tôi làm quảng cáo nên thường đi công trình xa nhà, sau tôi ở nhà chăm con và buôn bán nhỏ. Tôi là người nóng tính, giận là nói, nói xong hết giận. Ngược lại, anh ít nói nhưng cộc tính, giận là im ỉm mấy ngày.
Có đợt anh gọi và nhắn tin tâm sự với người yêu cũ (đã ly hôn), tôi phát hiện và chúng tôi cãi nhau lớn. Anh không hề tỏ ra hối lỗi, còn trách ngược tôi rồi bỏ đi. Tôi vì không muốn gia đình bất hòa nên làm lành trước. Vậy đó, đã 3 năm nay tôi luôn cố gắng để vợ chồng không giận nhau bởi anh cũng lo làm ăn, ít nhậu nhẹt.
Dịp lễ vừa qua tôi nghĩ anh có thời gian cho vợ con, vậy mà chúng tôi lại cãi nhau. Tới hôm nay tôi cũng muốn vui vẻ trở lại nên nấu xong bảo anh ngồi ăn với con luôn. Tôi đã xuống nước như vậy nhưng anh không hề biết điều, kêu không muốn ăn rồi định lấy xe đi. Thật sự tôi không thể chịu đựng nữa nên lôi anh lại, kêu anh không ăn thì đem bỏ. Vậy là cả mâm cơm “ra đường”. Tôi và anh xô xát, tôi tát anh nhưng không trúng, còn anh tát tôi một cái choáng váng đầu óc, đẩy tôi suýt ngã vì không cho anh đi.
Giờ anh quyết định về quê. Thật sự tôi không muốn mất gia đình này nhưng thấy mình tổn thương ghê gớm. Tôi muốn về quê rồi ly thân một thời gian nhưng nghĩ thôi đã thấy đau lòng, con mới hai tuổi. Mong được mọi người cảm thông, chia sẻ.
Ngọc Hà
