Tuổi 27 tôi không tiền, không tình yêu, không sự nghiệp

Tôi 27 tuổi, không còn nhỏ nữa nhưng thấy mình thật tệ hại. Trong khi bạn bè cùng trang lứa đã có gia đình, sự nghiệp ổn định, tôi vẫn lông bông với hai bàn tay trắng. Tôi sinh ra và lớn lên ở miền Bắc, gia đình lam lũ, vào Sài Gòn lập nghiệp. Không hiểu sao, tôi đi đến đâu, làm bất cứ việc gì cũng không được suôn sẻ. Con đường học vấn lẫn sự nghiệp của tôi đều lận đận.

Hồi nhỏ được ba mẹ quản chặt nên học rất giỏi, nhưng lên cấp 3 tôi mất gốc vì ham chơi, bỏ học. Giờ nghĩ lại, tôi thấy mình thật ngu ngốc. Cố gắng lắm tôi cũng có cái bằng trung cấp. Ra trường chỉ xin được làm nhân viên kinh doanh, khổ nỗi tôi không hợp nghề này vì ăn nói không giỏi. Tôi từng thử làm nhân viên tiếp thị nhưng tháng nào cũng không đạt doanh số. Dù rất siêng năng đi làm, cuối cùng tôi vẫn bỏ việc.

Tiền không có, tình cũng không, sự

Tôi là người khỏe mạnh, khá nhanh nhẹn, tốt bụng, không hút thuốc, không rượu chè, cờ bạc. Tôi cao 1m73, ngoại hình tạm ổn, chỉ hơi già so với tuổi vì từ nhỏ làm nông nên trông chững chạc hơn bạn bè cùng trang lứa. Tôi có một điểm yếu không khắc phục được là khá lười, lại rất nhút nhát. Tôi chỉ siêng khi đã bắt tay vào công việc. Tuổi 27 nhưng suy nghĩ trong đầu tôi vẫn rất trẻ con. Tôi hay bị đồng nghiệp, thậm chí người nhỏ tuổi hơn xem thường. Tôi không nổi giận, cũng không bận tâm, không hiểu sao mình lại yếu đuối đến mức để người khác lấn át như vậy.

Tôi không biết mình giỏi lĩnh vực nào. Thể thao chơi được nhiều môn nhưng không giỏi môn nào, nhạc cụ cũng chỉ biết sơ sơ, công nghệ hay kinh doanh cũng vậy. Bình thường tôi không suy nghĩ hay vướng bận gì nhiều, khi thấy bạn bè cùng tuổi đã có gia đình, sự nghiệp ổn định, tôi bắt đầu nhìn lại bản thân và tự hỏi vì sao mình lại lông bông đến vậy. Tôi cũng không biết tâm sự hay trò chuyện với ai. Tôi chưa từng yêu ai, mọi người nhận xét tôi hiền lành, dễ coi, nhưng tôi thấy mình chẳng có gì ngoài hai bàn tay trắng nên không dám tỏ tình hay theo đuổi ai. Bản thân còn lo chưa xong, lấy gì lo cho người khác. Tôi thấy ngoài đời nhiều cặp vợ chồng yêu nhau cưới vội, không nghĩ đến tương lai, rồi chia tay, đánh đập nhau cũng vì thiếu tiền mà ra. Nghĩ vậy nên tôi càng chán.

Có lúc tôi nghĩ hay là quen đại ai đó rồi cưới, biết đâu có gia đình sẽ thay đổi được. Nghĩ lại, nếu tệ hơn thì sao? Giờ một mình còn chật vật, huống chi là có gia đình. Tôi cảm thấy mình đang đau khổ vì tiền. Tóc tôi giờ đã bạc khá nhiều. Tôi luôn mặc cảm vì lớn rồi mà không giúp được gì cho cha mẹ ở quê, không lo được cho các em, để thiên hạ chê cười. Gần đây tôi thử làm môi giới vì nghe nói nghề này kiếm được nhiều tiền. Vào rồi mới biết tôi cũng không bán được hàng. Tôi rất thật thà, không bao giờ nói dối hay lừa ai, không hiểu sao vẫn không thành công. Tôi tự hỏi ông trời có bất công với mình không khi tôi rất chăm chỉ, đi sớm về khuya mà làm gì cũng không suôn sẻ.

Tôi đang chán nản vô cùng, tiền không có, tình yêu không, sự nghiệp cũng không. Tôi còn khoản nợ 100 triệu đồng do kinh doanh thất bại. Bạn bè cũng không nhiều, tôi quá cô đơn và lạc lõng trong cuộc sống này. Tôi thật sự bế tắc, không biết phải làm sao. Không biết có anh chị nào từng ở hoàn cảnh giống tôi, đã vượt qua được, cho tôi xin vài lời khuyên để có thể tìm được con đường đúng đắn cho mình. Xin cảm ơn rất nhiều.

Huyền Trang

Nhận xét

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *