23 tuổi, tôi không có gì để tự tin với đời
Tôi rơi vào đường cùng, gia đình trách móc, mấy đứa em chỉ trích, người yêu thờ ơ, bạn bè dần xa lánh....
Tôi rơi vào đường cùng, gia đình trách móc, mấy đứa em chỉ trích, người yêu thờ ơ, bạn bè dần xa lánh....
Tôi muốn quên hết mảng tối tăm đó, mở lòng sống vui vẻ và tin tưởng ở tương lai nhưng tha thứ dễ mà quên…
Tôi dùng sự quan tâm của người khác để vá những khoảng trống bên trong mình, rồi khi cái mới mẻ trôi qua, tôi lại…
Riết rồi việc từ chối gặp tôi như một thông lệ, kéo dài từ tháng 8 năm ngoái tới hôm nay....
Tôi tin mình đã gặp đúng người. Là em, một người luôn lắng nghe, quan tâm, động viên, chia sẻ, lo lắng cho tôi....
Thấy anh ngày càng phụ thuộc vào mẹ quá nhiều, tôi góp ý với mẹ chồng là để vợ chồng tôi tự lo cho nhau…
Tôi không biết gọi tên cảm xúc trong lòng mình là gì, chỉ thấy tim đau nhói, trống rỗng và hụt hẫng đến khó tin....
20 triệu thu nhập của tôi ít so với anh nhưng tôi nghĩ với mức lương đó, khéo vun vén, tôi vẫn có thể sống…
Bạn gái không chịu dù tôi đã phân tích rằng điều kiện trọ của tôi không tốt và nhà đất thành phố sẽ tăng nhanh…
Tôi rất vui vì những việc chồng làm và cũng thương anh rất nhiều; có điều vấn đề kinh tế làm tôi suy nghĩ nhiều…