Mệt mỏi vì sếp và đồng nghiệp ở nơi làm mới không thân thiện

Tôi 38 tuổi, quê ở miền Tây Nam Bộ, chưa có gia đình riêng, vẫn sống cùng mẹ già và em trai. Cuộc sống không dư dả nhưng cũng không đến mức thiếu thốn, chỉ là ngày nào cũng trôi qua khá lặng lẽ. Gần đây tôi vừa tốt nghiệp cao học ngành nông nghiệp, một chặng đường tôi đã bỏ ra rất nhiều công sức và kiên nhẫn. Tôi nghĩ ít nhất nó cũng cho tôi một điểm tựa nào đó để yên tâm bước tiếp. Nhưng rồi sau đợt sáp nhập, tôi được điều chuyển sang một đơn vị khác, một nơi hoàn toàn xa lạ, từ con người đến cách làm việc. Tôi phải bắt đầu lại gần như từ đầu, trong khi tuổi không còn trẻ, sức cũng không còn nhiều. Sếp mới là người khá khó tính, còn tôi lại không phải người giỏi giao tiếp hay khéo léo trong quan hệ. Tôi chỉ quen làm việc lặng lẽ, cố gắng làm cho đúng, cho đủ.

Có quá muộn để bắt đầu công việc khác ở tuổi 38

Có lẽ vì thế ngay từ những ngày đầu, tôi đã cảm nhận được sự không dễ chịu từ vài đồng nghiệp. Những lời nói sau lưng, những việc bị đẩy trách nhiệm, những ánh nhìn không thiện cảm. Tôi biết chứ nhưng không phản ứng. Một phần vì tôi là người mới, một phần vì tôi mệt mỏi và cũng không muốn va chạm. Tôi tự nhủ chỉ cần làm tốt việc của mình, mọi thứ rồi sẽ ổn. Nhưng không phải lúc nào đời cũng vận hành theo cách đơn giản như vậy. Dần dần, tôi thấy mình thu mình lại, ít nói hơn, ít chia sẻ hơn. Mỗi ngày đi làm là một ngày phải gồng. Về nhà, tôi vẫn phải tỏ ra bình thường vì mẹ đã già, vì em trai cũng có những nỗi lo riêng. Tôi không cho phép mình yếu đuối, vì từ rất lâu rồi tôi đã quen với việc tự chịu đựng mọi thứ một mình.

Gần đây, tôi thấy rất nhiều người chia sẻ về thất nghiệp tuổi trung niên, về việc mất phương hướng khi bước qua ngưỡng ba mươi lăm, bốn mươi. Tôi chưa thất nghiệp nhưng hiểu cảm giác đó. Cảm giác mình đang đứng giữa ngã ba đường, không biết nên tiếp tục chịu đựng hay dũng cảm rẽ sang một hướng khác. Tuổi này rồi, bắt đầu lại có quá muộn không? Ở lại một nơi mình không thuộc về có phải đang lãng phí chính mình không?

Tôi viết những dòng này không phải để than thở hay trách ai, chỉ muốn nói thật về cảm giác của mình, của một người đàn ông 38 tuổi, chưa có gia đình riêng, vẫn đang cố sống tử tế, cố làm đúng vai trò của mình, nhưng ngày càng thấy mình cạn năng lượng và cô độc trong chính cuộc sống của mình. Nếu ai đó đã từng đi qua giai đoạn này hoặc đang ở trong nó, tôi rất mong được nghe một lời chia sẻ. Không cần lời khuyên lớn lao hay giải pháp hoàn hảo, chỉ cần một câu nói đủ thật, để tôi biết rằng mình không phải người duy nhất đang lạc lối ở tuổi này.

Minh Huy

Nhận xét

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *