Tôi là nữ, thường hay xem mục Tâm sự. Mấy tuần qua, có vài bài viết về chuyện tiêu chuẩn chọn bạn đời nên cũng muốn kể chuyện của mình để các bạn tham khảo.
Nhà tôi tương đối khá giả khi có ba làm về công nghệ, còn mẹ là giáo viên. Tôi được mọi người nhận xét là xinh xắn và dễ gần. Tôi không có bất cứ mối tình nào thời đi học cho đến khi ra trường đi làm được một năm. Tôi gặp anh trong một hội chợ công nghiệp địa phương. Anh làm tư vấn bán hàng kiêm hỗ trợ kỹ thuật vì công ty của anh quy mô khá nhỏ, mọi người đều chia việc để làm. Gia đình anh ở quê, mức sống trung bình, còn anh thuê nhà ở thành phố để học rồi đi làm. Nếu xét về “môn đăng hộ đối”, anh không phải là đối tượng mà ba mẹ tôi sẽ hài lòng và chấp nhận làm rể.
Sau vài tháng liên lạc qua lại, tôi nhận lời làm người yêu của anh vì có cảm giác được quan tâm và chăm sóc chu đáo. Thời gian đầu yêu nhau, tôi thừa nhận anh yêu tôi nhiều hơn tình cảm tôi dành cho anh. Sau những chuyến đi công tác, anh đều mua quà, tuy không đắt tiền nhưng lại là thứ tôi thích. Anh cũng chưa bao giờ để tôi lo lắng về các mối quan hệ xung quanh. Anh cho tôi xem sổ tiết kiệm cá nhân rồi nói rằng sẽ dùng để sắm sửa nhà cửa sau này nếu tôi và anh kết hôn. Tiền lương và thưởng của anh cũng chỉ dừng ở mức đủ cho cá nhân. Tình phí chúng tôi chia nhau, tuy anh luôn giành phần hơn. Khi tôi ốm đau, anh kiên nhẫn ở bên tôi chăm sóc dù đôi lúc tôi mất tự chủ và to tiếng với anh. Anh nhận làm thêm việc bên ngoài để tăng thu nhập và nói sẽ cố gắng cho tôi một đám cưới xứng đáng nếu tôi cho anh cơ hội.
Ba mẹ tôi lo ngại gia cảnh của anh, sợ tôi sẽ vất vả làm lụng sau này cùng anh mới đủ sống. Anh kiên định chứng mình việc mình làm với ba mẹ tôi, báo cho ba mẹ tôi những việc anh đang làm và kế hoạch xây nhà trong tương lai nếu tôi đồng ý gả cho anh. Nhưng vậy dường như vẫn chưa đủ để thuyết phục tôi hoàn toàn cho đến khi anh bị tai nạn trên đường trở về sau một chuyến công tác. Vụ va chạm nặng khiến anh bị đa chấn thương và tạm thời mất khả năng đi lại.
Nằm viện gần hai tháng, ra vào phòng cấp cứu ba lần, trên người anh chằng chịt vết mổ. Trong một lần tỉnh táo, anh nói muốn chúng tôi dừng lại và việc anh chủ động chia tay sẽ làm tôi dễ dàng bước tiếp. Anh không muốn tôi liên quan đến cuộc sống của anh, vì chính anh cũng không còn sự tự chủ cho tương lai của mình, huống chi là phải lo cả tôi. Lúc này, tôi thực sự nhận ra người yêu mình nhất, có thể hi sinh cho mình chính là anh và kể từ lúc đó tôi biết mình không thể sống thiếu anh. Nhưng ý anh đã quyết, anh không muốn gặp tôi và đã chặn số điện thoại của tôi.
Ba mẹ tôi có chút bất ngờ vì những gì anh làm nhưng chỉ khuyên tôi hãy làm những gì mà tôi không hối hận sau này. Tôi đã tìm gặp gia đình anh, xin họ thuyết phục để tôi được chăm sóc anh hoặc ít nhất được thăm anh. Tôi bắt đầu tìm hiểu rồi tự tay nấu đồ mang vào cho anh ăn. Tôi còn hỏi y tá và bác sĩ cách thay băng, cách vệ sinh cho anh trong những lúc gia đình anh không thể ở bên cạnh. Hành động của tôi dần làm anh hồi tâm và chấp nhận sự chăm sóc của tôi.
Sáu tháng sau đó là chuỗi ngày tôi chứng kiến anh tập đi như đứa trẻ mới biết đi. Cơn đau bủa vây cũng không làm anh nản chí, anh nói rằng phải cố gắng để không làm phí thời gian tôi chăm sóc anh. Số tiền anh tiết kiệm cũng đã cạn kiệt khi anh bắt đầu có thể đi lại bình thường. Tháng ngày sau đó, anh lao vào làm việc bất kể sáng đêm. Nhờ sự kiên định và nền tảng chuyên môn vững chắc, anh đã dần tích lũy đủ để tự tin cưới tôi, theo lời anh nói. Tôi không do dự và đồng ý ngay khi anh ngỏ lời cầu hôn.
Viết bài này khi vào tuổi trung niên, chúng tôi đã có công ty riêng và kinh doanh thuận lợi. Hai con đang vào tuổi trưởng thành và rất hiếu thảo. Tôi nhận ra mình đã thật may mắn khi không đánh mất anh ngày đó. Các bạn trẻ à, đặc biệt là các bạn nữ, tôi muốn nói rằng hãy nhìn nhận hành động của bạn trai các bạn bằng sự tỉnh táo của lý trí, nhưng hãy cảm nhận sự ân cần, quan tâm bằng con tim của mình. Hoàn cảnh mỗi người mỗi khác nhưng nếu là người dám hy sinh lợi ích cá nhân của mình cho người yêu thì họ xứng đáng được cân nhắc. Người yêu có gia cảnh tốt không hẳn là xấu nhưng như thế chưa đủ các bạn ạ. Hãy đánh giá bạn trai qua thái độ, nỗ lực, tính tình và cách cư xử của họ với người xung quanh, với mình, với gia đình mình hơn là việc anh ta kiếm được nhiều tiền, gia đình có quyền lực, bối cảnh tốt, vì những thứ như vậy chưa chắc đã thuộc về mình. Chúc các bạn một ngày tốt lành.
An Nhiên