Tôi chắc rằng trong đời không thiếu những người giống như tôi luôn bị chung quanh nhìn nhận là kẻ sống kỳ lạ, bị xa lánh hoặc khó tìm nổi các mối quan hệ bạn bè lâu dài. Vào những lúc đó, tôi luôn nhìn lại để suy nghĩ mình nên sửa chữa hay tiếp tục như vậy.
Năm cấp hai, tôi gần như bị cả lớp ghét vì khi thi chẳng thèm chỉ bài cho mọi người. Lúc đó tôi cực kỳ nghe lời thầy cô. Thầy cô nói: “Nếu em giúp bạn bè gian lận trong thi cử sẽ làm bạn chủ quan vào mình, đó là hại bạn chứ không phải giúp cho bạn bè”. Tôi làm đúng như vậy, sẽ giúp bạn trong lúc học tập nhưng thi cử không hé bất cứ lời nào. Bạn bè trong thời gian học chắc bận nên khi thi mới hỏi tôi và dĩ nhiên bị cự tuyệt. Đôi lúc điều bạn làm đúng nhưng quá nhiều người không thể chấp nhận thì nó cũng trở thành sai trái. Tôi bị cô lập và ức hiếp suốt khoảng thời gian đó vì làm điều đúng. Điều đó dạy tôi, bạn muốn có bạn bè thì đừng quá cứng ngắc, vì có mấy ai hiểu bạn.
Năm cấp 3, tôi học sa sút hơn nhiều vì các kiến thức khó tiếp thu, nhiều khi không hiểu nổi. Tôi lại nghe theo lời thầy cô: “Đừng gian lận thi cử, để biết thực lực của mình tới đâu, nếu cứ dựa vào người khác sau này thi đại học cũng không làm nổi”. Tôi quả thật là người rất nghiêm túc. Dù không biết làm, tôi cũng không hỏi bài bất cứ ai, cố gắng bằng mọi khả năng của mình, dù biết chẳng đạt được gì nhưng mình biết sai sót của mình mà sửa chữa. Xung quanh tôi không vậy, nói đúng hơn tôi lại đi ngược tư tưởng của bạn bè xung quanh và bị họ khinh rẻ. Nhiều khi tôi cảm thấy cô đơn và tự ti. Có thể con đường của mình không giống số đông thì bạn sẽ bị bỏ mặc là chuyện tất nhiên.
Lên đến đại học, tôi hy vọng sẽ có nhiều thay đổi. Thế nhưng dường như tư tưởng và thế giới quan của tôi lại không giống mọi người một lần nữa. Bạn bè bảo tôi nói chuyện ngang ngược, hay đánh giá người khác hoặc là thích bắt người khác theo ý mình. Sau đó tôi đã khóc rất nhiều và nhìn nhận lại bản thân. Tôi thích một cô người mẫu dù mọi người bảo cô ấy chẳng ra gì. Tôi nghĩ một cô gái không có điều kiện gia đình, không có gì cả ngoài sắc đẹp mà cô ấy có thể tận dụng và giúp đỡ gia đình so với những sinh viên suốt ngày chỉ biết xin tiền cha mẹ là cực kỳ giỏi rồi. Một lần nữa tôi lại đi ngược với quan điểm của mọi người, tôi nhìn nhận ai tài giỏi mà có khoe khoang thì có gì sai, đó là do từ sức lao động của họ.
Nhìn nhận chung, họ không quan tâm bạn tổn thương thế nào, chỉ cần phải nghe theo người xung quanh thì bạn sẽ không cô đơn. Tôi lựa chọn cô đơn vì thấy cô đơn không tệ bằng bạn cô đơn trong việc sống theo tư tưởng người khác. Bạn phải lao động vất vả mới có những thành tựu chứ không phải chỉ ngồi nói mà không làm gì. Bạn có quyền được tự hào và nói về những điều làm được. Bạn sinh ra đã khác biệt nên tư tưởng không giống người xung quanh cũng chẳng sao, chỉ cần nó chẳng làm tổn thương ai và đem đến niềm vui cho bạn.
Tôi từng xem một bài thuyết trình của một diễn giả: “Không ai có thể điều khiển cảm xúc của bạn ngoại trừ bạn”. Bạn làm việc với tập thể khi họ phải biết mục đích chính của công việc chứ không phải đúng hay sai trong quá trình làm việc. Tôi chỉ quan tâm hiệu quả làm việc chứ không phải làm cách nào hoặc ra sao, vì mỗi người đều có cách giải quyết vấn đề riêng. Còn những ai không chấp nhận được sự khác biệt, họ cũng sớm bị đào thải, vì trên thế giới này mọi lúc đều có sự thay đổi, không ngừng để tiến tới.
Thế nên tôi nghĩ cô đơn không phải là buồn bã, dù đôi lúc bạn sẽ chạnh lòng, nó khiến bạn trở nên mạnh mẽ hơn và hiểu bản thân muốn gì. Có thể đó là điều không may mắn khi sống trong môi trường chẳng thích hợp nhưng tôi tin ngoài kia chẳng thiếu những người yêu thích sự đa dạng trong cuộc sống và dám sống theo suy nghĩ của mình, miễn bạn thấy vui so với việc suốt ngày phải để ý, dè bỉu và nói xấu sau lưng người khác. Đúng là bạn cần nhiều mối quan hệ trong cuộc sống nhưng sẽ phải vứt bỏ những mối quan hệ chẳng đem lại lợi ích cho mình, rồi trân trọng những mối quan hệ làm bạn cảm thấy cuộc sống tươi đẹp. Chấp nhận tìm kiếm những quan hệ tốt còn hơn những thứ khiến bạn không cô đơn nhưng hối hận sau này. Cô đơn không hẳn tệ.
Minh Khôi