Bố khuyên tôi chưa nên có con với chồng. Bố nói điều đó rất chậm, rất nhẹ, như thể sợ làm tôi đau, nhưng từng lời lại rơi xuống nặng trĩu lòng tôi. Bố bảo, một năm 4 tháng rồi, chồng không đưa lương cho tôi để cùng trang trải cuộc sống. Anh ấy giữ tiền cho riêng mình, lo tiết kiệm cho bản thân, còn mọi chi tiêu trong nhà, từ bữa cơm, hóa đơn, đến những lúc khó khăn, tôi đều tự xoay xở. Bố không trách anh nghèo hay vất vả, bố chỉ buồn vì anh ấy chưa có ý thức “xây dựng một gia đình” đúng nghĩa.
Bố cho rằng gia đình không chỉ là sống chung dưới một mái nhà mà là cùng gánh vác, chia sẻ, cùng lo cho nhau cả về tình cảm lẫn trách nhiệm. Bố nói “đàn ông khi không đưa tiền là không có trách nhiệm tài chính, không chung tay với con có nghĩa anh ta không đặt con ở trái tim, để mặc con tự xoay xở rồi. Nếu yêu, thương, dù khó cũng tìm cách, đây vẫn có lương cao hơn con, mọi thứ con thu vén có khác gì ôsin cao cấp không công. Bố xưa nay không cần mẹ nói, thương và có trách nhiệm tự khắc biết mình nên làm gì”.
Bố nhìn tôi rồi bảo: “Con đang hy sinh mù quáng mà không biết”. Câu nói ấy khiến tôi lặng đi. Tôi chợt nhận ra, có những ngày mình mệt mỏi nhưng vẫn tự nhủ phải cố thêm, nhường thêm chút nữa, mong một ngày mọi thứ sẽ khác. Tôi đã quen với việc đứng ra lo toan, tự an ủi rằng chồng mình rồi sẽ hiểu, sẽ thay đổi. Liệu đó là niềm tin hay chỉ là sự cam chịu? Tôi khó xử. Một bên là người đàn ông tôi đã chọn gắn bó, người tôi từng tin sẽ cùng mình xây dựng một mái ấm. Một bên là bố, với ánh mắt của người từng trải, chỉ mong con gái mình không phải bước vào con đường đầy thiệt thòi.
Tôi không biết mình nên nghe theo lý trí hay giữ chặt lấy tình cảm. Tôi sợ nếu dừng lại, mình sẽ mất đi những gì đã cố gắng vun đắp. Tôi cũng sợ nếu tiếp tục, sẽ dần đánh mất chính mình. Có lẽ điều khiến tôi đau nhất không phải là lời khuyên của bố mà là việc tôi bắt đầu thấy trong lời khuyên ấy một phần sự thật. Từ đó, mỗi ngày trôi qua, tôi sống trong cảm giác lưng chừng, giữa hy vọng và nghi ngờ, giữa mong muốn được yêu thương đúng nghĩa và nỗi sợ phải đối diện với những điều mình không muốn thừa nhận. Mong được các bạn chia sẻ, chân thành cảm ơn.
Hòa Nga