Tôi 28 tuổi, tính cả tuổi mụ là 29, anh hơn tôi một tuổi. Chúng tôi quen, yêu nhau và đồng hành suốt hai năm. Trong khoảng thời gian ấy, tôi luôn tin mình đã gặp đúng người để gắn bó cả đời. Khi anh ngỏ lời kết hôn, tôi đồng ý, không hề do dự. Trong quá khứ, tôi từng có bốn mối tình.
Trong đó, ba mối tình tôi đã sống thử, mối tình lâu nhất kéo dài khoảng một năm. Sống thử vẫn là điều nhạy cảm trong quan niệm của nhiều người, vào thời điểm đó tôi lựa chọn như vậy vì suy nghĩ rất đơn giản: yêu là một chuyện, sống chung với nhau lại là chuyện hoàn toàn khác. Khi sống cùng nhau mới bộc lộ rõ cách sinh hoạt, tư duy, cách ứng xử, lời ăn tiếng nói, quan điểm sống và cả cách đối mặt với mâu thuẫn.
Tôi nghĩ nếu muốn quyết định lấy một người làm chồng, cần phải hiểu họ trong đời sống thường ngày, không chỉ là những lúc yêu đương đẹp đẽ. Vì vậy, ba mối tình trước của tôi đều không đi đến hôn nhân. Khi sống thử, những điều không phù hợp dần lộ ra khiến cả hai không thể tiếp tục. Khi quen người yêu hiện tại, tôi đã lựa chọn thành thật ngay từ đầu. Trong thời gian yêu, tôi kể rõ với anh về việc từng sống thử với ba người. Tôi không giấu giếm, không né tránh, nghĩ rằng hôn nhân cần sự minh bạch. Ngay cả với anh, chúng tôi đã sống thử và trong quá trình đó tôi cảm thấy anh là người đàn ông mình muốn lấy làm chồng.
Khi kể về quá khứ, tôi cũng chủ động hỏi quan điểm của anh ra sao, liệu anh có thể chấp nhận hay không. Khi ấy, anh nói quá khứ hãy để nó ngủ yên, điều quan trọng là con người tôi ở hiện tại: biết yêu thương bản thân, quan tâm gia đình, cố gắng trong công việc và có những mối quan hệ lành mạnh. Câu nói đó khiến tôi tin anh thực sự bao dung và đã chấp nhận tôi trọn vẹn. Rồi mọi chuyện rẽ sang hướng hoàn toàn khác. Không biết bằng cách nào, những video từ thời tôi sống thử với người thứ hai trong quá khứ bị lộ, anh đã biết đến sự tồn tại của chúng.
Khi đối diện với tôi, anh nói nếu quá khứ ấy không “ghi vết”, không để lại bất cứ thứ gì có thể nhìn thấy hay lan truyền, anh cố gắng chấp nhận. Khi đã tồn tại những video như vậy, anh không thể vượt qua. Anh bảo không phải không suy nghĩ, chỉ là cố gắng cất tất cả vào một góc ký ức để tiếp tục đi cùng tôi. Thế nhưng anh không thể chấp nhận viễn cảnh một ngày nào đó, những video ấy bị phát tán trên mạng, rồi hai bên gia đình, họ hàng, bạn bè, lúc đó những người xung quanh sẽ nhìn anh và gia đình anh bằng ánh mắt như thế nào. Anh sợ những điều đó sẽ vượt ngoài tầm kiểm soát và trở thành một vết nhơ không thể xóa. Vì vậy, anh nói sẽ tìm một lý do nào đó “phù hợp hơn” để hai đứa chấm dứt, thay vì nói thẳng ra nguyên nhân thực sự.
Trong lúc tuyệt vọng, tôi đã nói nếu không phải là anh thì sau này, khi đến với người khác, quá khứ của tôi cũng bị biết đến theo cách này hay cách khác. Anh chỉ bình thản đáp lại: “Người khác chứ không phải anh. Ai chấp nhận thì chấp nhận, còn anh thì không. Anh xin lỗi”. Vậy là đám cưới bị hủy. Một quyết định nhanh gọn, dứt khoát, không có chỗ cho sự níu kéo. Bố mẹ tôi, gia đình hai bên và những người xung quanh vẫn liên tục hỏi vì sao chúng tôi dừng lại vào phút chót. Tôi không biết phải giải thích thế nào, chỉ có thể nói: “Chúng con có lý do riêng, anh ấy sẽ nói sau”.
Có những đêm tôi tự hỏi rất nhiều. Tôi không phủ nhận quá khứ của mình, cũng không chối bỏ những lựa chọn đã đưa ra. Tôi chỉ thắc mắc, việc từng sống thử để hiểu rõ hơn về người mình yêu, việc thành thật ngay từ đầu, liệu có phải là một sai lầm quá lớn đến mức phải trả giá bằng cả cuộc hôn nhân đã ở rất gần? Theo quan điểm của các bạn, tôi có thực sự sai không?
Diệp Ngân
