Em là sinh viên năm nhất. Ở cái tuổi nhiều người còn bỡ ngỡ với môi trường mới, em lại vướng vào một mối quan hệ khiến không ít lần mất ngủ vì suy nghĩ. Cách đây khoảng 3 tháng, trong một buổi gặp gỡ gia đình, em tình cờ quen anh, người bạn thân của anh rể. Anh hơn em đúng 10 tuổi, đi làm ổn định, chững chạc và khá điềm đạm. Ban đầu, chúng em chỉ nói chuyện xã giao cho phải phép. Không hiểu từ khi nào, những tin nhắn hỏi thăm, những lần trò chuyện kéo dài hơn dự định đã khiến cả hai có cảm tình với nhau.
Anh quan tâm tôi theo cách rất nhẹ nhàng. Anh hỏi tôi học hành ra sao, có mệt không, quen với cuộc sống xa nhà chưa. Tôi lần đầu cảm nhận được cảm giác có người lắng nghe mình nhiều đến vậy. Có lẽ còn trẻ, lại vừa rời khỏi vòng tay gia đình, sự chín chắn và quan tâm của anh khiến tôi rung động rất nhanh. Chúng tôi yêu nhau âm thầm và kín đáo. Tôi tự nhủ tình cảm này không được phép ảnh hưởng đến việc học. Anh cũng hứa với tôi như vậy.
Vấn đề không nằm ở hiện tại mà ở tương lai. Anh đã 28 tuổi, bố mẹ liên tục giục cưới. Trong những bữa cơm gia đình, bố mẹ luôn hỏi anh bao giờ lấy vợ. Tôi biết anh áp lực. Anh từng nói không còn trẻ để chờ đợi tôi quá lâu. Tôi ngược lại, chưa thể nghĩ đến chuyện lấy chồng. Tôi còn cả quãng đường dài phía trước: học tập, sự nghiệp, những ước mơ ấp ủ từ lâu. Tôi không thể vì tình yêu mà đánh đổi tương lai của mình.
Tôi từng nghĩ, hay cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên, yêu được ngày nào hay ngày đó. Càng nghĩ tôi càng thấy sợ một lúc nào đó, khi anh không thể chờ thêm, người đau lòng nhất là chúng tôi. Dừng lại, tôi không nỡ, tiếp tục tôi lại hoang mang và day dứt. Tình yêu của tôi liệu có sai vì khoảng cách tuổi tác và thời điểm không phù hợp? Tôi yêu anh nhưng cũng yêu những ước mơ của mình, yêu tương lai bản thân đang cố xây dựng. Giờ đây, tôi đứng giữa ngã ba đường, không biết nên tiếp tục để mọi thứ trôi theo cảm xúc hay dừng lại để cả hai không tổn thương sâu hơn. Tôi thật sự rất cần lời khuyên.
Hà Thu