Tôi và anh đều 27 tuổi, yêu nhau hơn một năm, dự định cuối năm 2026 sẽ cưới. Thời gian yêu không quá dài nhưng đủ để cả hai hiểu tính cách, thói quen và những giới hạn của nhau. Ngay từ đầu, tôi đã nói rõ mình không muốn quan hệ trước hôn nhân. Không phải vì tôi cổ hủ hay thiếu cảm xúc, mà vì tôi tin rằng có những điều chỉ nên dành cho người sẽ đi cùng mình lâu dài.
Anh lắng nghe và đồng ý. Anh nói tôn trọng tôi, yêu tôi vì con người tôi chứ không phải vì chuyện thể xác. Suốt hơn một năm, anh luôn giữ chừng mực. Những cái nắm tay, những cái ôm vừa đủ, những lần anh chủ động dừng lại khi tôi còn ngập ngừng… tất cả khiến tôi tin rằng mình đã chọn đúng người. Tôi từng nghĩ trong thời buổi này, gặp được một người đàn ông biết kiềm chế vì mình là điều rất hiếm.
Cho đến gần đây, tôi vô tình phát hiện anh đi “bóc bánh trả tiền”. Tôi không nghe từ người ngoài nói xấu. Tôi biết từ chính những dấu vết mà anh sơ ý để lại. Khi đối diện, anh không chối mà nói rất bình thản rằng đó chỉ là sinh lý, không liên quan đến tình cảm. Anh bảo anh vẫn rất yêu tôi, muốn cưới tôi, vẫn tôn trọng quyết định giữ gìn của tôi. Chuyện đó, theo anh, chỉ để giải tỏa, không hơn không kém, đàn ông ai chẳng vậy.
Nhưng với tôi, mọi thứ sụp đổ. Phải chăng tôi đang quá mơ mộng về tình yêu và cuộc sống hôn nhân sau này của mình? Tôi từng hạnh phúc và hãnh diện bao nhiêu khi được người yêu tôn trọng, giữ gìn, thì giờ càng đau đớn bấy nhiêu. Anh hứa với tôi từ giờ sẽ không bao giờ đi “bóc bánh trả tiền” nữa và xin tôi hãy thông cảm rồi tha thứ cho anh. Tôi yêu anh, không muốn xa anh nhưng giờ thấy quá khó để coi như không có chuyện gì xảy ra. Còn nếu chia tay, liệu người sau có như anh không? Tôi hoang mang quá, không biết nên đối diện mọi chuyện thế nào? Mong mọi người cho tôi xin lời khuyên.
Thanh Trà
