Em quen bạn ấy được hơn một năm, không quá dài nhưng cũng đủ để em nhận ra chúng em cãi nhau quá nhiều. Cãi từ những chuyện nhỏ nhặt, rồi thành mệt mỏi, im lặng, tổn thương chồng lên nhau. Em đã nghĩ rất nhiều trước khi nói lời chia tay vì biết cả hai đều không còn vui vẻ khi ở cạnh nhau nữa. Nhưng mỗi lần em đề cập đến chuyện dừng lại, bạn ấy đều nói nếu em bỏ đi thì bạn ấy sẽ làm điều dại dột. Những lần đầu, em thực sự hoảng sợ. Em trấn an, xin lỗi, cố gắng ở lại dù trong lòng ngày càng nặng nề. Em sống trong cảm giác vừa thương, vừa sợ, vừa kiệt sức.
Cho đến khi em cảm thấy mình không chịu nổi nữa và quyết định chia tay dứt khoát. Điều em sợ nhất lại xảy ra. Bạn ấy nói sẽ chết cho em vừa lòng, uống nhiều rượu và lấy xe chạy ra đường. Em hoảng loạn, gần như tê liệt. Khi bạn ấy về, nói bị té xe rồi quay sang đổ lỗi rằng tất cả do em ép, do em bỏ rơi. Từ khoảnh khắc đó, em stress đến mức không thở nổi. Em thấy mình bị trói trong một mối quan hệ mà mỗi quyết định đều khiến em mang cảm giác tội lỗi.
Em không còn đủ tỉnh táo để biết đâu là đúng, đâu là sai, chỉ biết hiện tại em rất mệt, hoang mang và sợ hãi. Em không muốn bạn ấy làm điều gì dại dột nhưng cũng không thể tiếp tục sống trong nỗi ám ảnh rằng mình phải chịu trách nhiệm cho sinh mạng của người khác. Em viết ra những dòng này với hy vọng được nghe lời khuyên từ những anh chị đã trải qua rồi. Trong hoàn cảnh như vậy, em nên làm gì để vừa bảo vệ bản thân, vừa không đẩy mọi chuyện đi quá xa? Em thật sự cần một lối thoát cho cả hai.
Phương Quỳnh