Sài Gòn những ngày cuối năm, áp lực từ công ty như những đợt sóng bủa vây. Là con gái duy nhất trong một gia đình thuần nông, làm việc cho một tập đoàn của Mỹ, tôi biết mình đang đứng ở vị trí mà nhiều người mơ ước. Bên trong vẻ ngoài ổn định đó là một tâm hồn đang kiệt sức vì deadline, vì những cuộc họp xuyên đêm và cả những băn khoăn về con đường phía trước.
Ba mẹ tôi vẫn bảo: “Mảnh đất phố biển và 3 hecta đất đẹp giữa đồi rừng kia là của để dành cho con. Ngày con lấy chồng, ba mẹ sẽ trao tay làm vốn”, đó là tình thương, là mong muốn tôi có một chỗ dựa khi lập gia đình. Thế nhưng giữa những đêm trăn trở trong căn phòng trọ ở Sài Gòn, tôi chợt nhận ra: Tại sao sự tự do của mình lại phải gắn liền với một cuộc hôn nhân? Tại sao tôi phải đợi đến lúc có một người đàn ông xuất hiện mới được đứng trên mảnh đất của chính mình, được chạm tay vào cỏ cây và vẽ lên những giấc mơ từ bé?
Tôi đã buông xuôi và như một sự phản kháng, không bắt đầu một mối quan hệ nào và sẽ chọn sống độc thân. Căn bệnh tâm lý đến như một hệ quả tất yếu của những tháng ngày gồng mình quá sức. Có những buổi sáng thức dậy trong căn phòng trọ, tôi nằm bất động nhìn trần nhà, cảm thấy mình chẳng còn thiết tha gì với thế gian này nữa.
Mọi đam mê dường như đã bị sự mệt mỏi nuốt chửng. Thứ duy nhất còn níu kéo tôi lại với cuộc sống này là ý nghĩ về ba mẹ. Tôi sợ họ buồn, sợ đứa con duy nhất mà họ luôn tự hào lại chọn cách buông xuôi. Thế nhưng, chính tình thương ấy cũng lại trở thành một cái lồng khác. Tôi biết nếu mình trở về quê lúc này, sau những lời thăm hỏi sẽ là những lời thúc giục về sự ổn định, là chuyện chồng con, là những áp lực vô hình từ xóm giềng lên ba mẹ.
Tôi đã không còn muốn yêu đương, chẳng còn đủ sức để mở lòng với bất kỳ ai. Tôi không muốn về quê chỉ để đổi từ áp lực công việc sang áp lực của một cuộc hôn nhân gượng ép. Thế là, tôi tự giam mình lại. Tôi mắc kẹt ở thành phố này với nỗi cô đơn vô tận. Sài Gòn ngoài kia đèn hoa rực rỡ, người xe tấp nập, thế nhưng trong căn phòng nhỏ này, chỉ có tôi đối diện với khoảng trống mênh mông của chính mình. Tôi có đất, có tiền tích lũy, có cả một quê hương để về, nhưng lại cảm thấy mình không thuộc về nơi nào. Tôi đang đứng giữa những cơ ngơi mà ba mẹ dành cho vẫn cảm thấy mình là kẻ trắng tay nhất thế gian. Mong được các bạn chia sẻ.
Huyền Như