Em là nam, sinh viên năm 3 của một trường đại học tại TP HCM. Cô ấy học cùng trường, cùng khóa và là mối tình đầu của em. Sau gần một năm theo đuổi, thực ra cũng không hẳn là theo đuổi, phần lớn chỉ nhắn tin, em rất nhiều lần nản lòng. Em muốn nói chuyện trực tiếp như những người bạn bình thường nhưng cô ấy luôn né tránh. Có lúc em định dừng lại, không hiểu vì sao cô ấy lại nói những lời gieo thêm hy vọng. Cứ như vậy suốt một năm, chúng em chưa từng đi cùng nhau hay nói chuyện trực tiếp quá hai phút, vậy mà cuối cùng cô ấy lại nói đồng ý làm người yêu em.
Gần một năm chỉ nhắn tin khiến em thấy rất vô ích và tốn thời gian, việc học cũng bị ảnh hưởng phần nào. Khi chính thức yêu nhau, thời gian đầu em có rất nhiều động lực, xem tình cảm như nguồn khích lệ để cố gắng học tập cho tương lai. Dần dần mọi thứ trở nên mệt mỏi, áp lực học hành của cả hai ngày càng lớn. Tối nào em cũng rước cô ấy đi dạy thêm về; nhưng có những hôm em bận học, nói ra thì cô ấy giận. Tính cô ấy khá bánh bèo nên em cũng ngại từ chối, cứ đưa đón như vậy khiến thời gian học ngày càng ít đi. Sau này cô ấy cũng hiểu chuyện hơn, ít giận hơn, nhưng sự tự lập của cả hai dần mất đi.
Em ít nói, nhiều lúc khiến cô ấy có cảm giác yêu đương quá nhiều, trong khi bản thân em ngày càng mệt mỏi vì áp lực học tập và gia đình. Gia đình em nghèo, cha mất sớm, mẹ không có việc làm ổn định, chỉ quanh quẩn chăn nuôi. Gia đình còn bị người khác vay tiền rồi không trả. Em là người duy nhất phải lo cho tương lai. Mỗi lần về quê, nghe những kỳ vọng của người thân đặt lên vai, em lại thấy có lỗi. Từ khi có người yêu, tiền bạc tốn kém hơn, thời gian dành cho học tập ít lại.
Trong 7 tháng yêu nhau, nhiều lần em mệt mỏi và muốn chia tay. Mỗi lần như vậy cô ấy đều dằn vặt, hỏi vì sao em bỏ rơi, nghi ngờ em yêu người khác. Em lại mềm lòng nên không chia tay được. Có lần em đề nghị dừng yêu, xem nhau như bạn, đợi ra trường rồi tính tiếp, cô ấy không tin. Mỗi lần như vậy em rất sợ, cảm giác như mình đang mắc nợ tình cảm.
Rồi một lần, khi em quyết tâm nói chia tay, cô ấy nói có thai hơn một tuần. Cô ấy không ép em quay lại, chỉ nói làm bạn là đủ. Dù vậy, mỗi tối em vẫn đưa cô ấy đi dạy thêm về. Khi em hỏi chuyện cái thai, cô ấy nói em chỉ là bạn, không cần quan tâm chuyện riêng của cô ấy. Vài hôm sau, cô ấy nói đã sẩy thai và khóc rất nhiều. Lúc đó cả hai mới hơn 20 tuổi, còn quá trẻ, chưa lo được cho bản thân mà đã xảy ra quá nhiều chuyện. Thấy cô ấy như vậy, em không nỡ, rồi chúng em quay lại nhưng tình cảm trong em dường như không còn, chỉ là trách nhiệm.
Sau đó, khi em lại nói chia tay thì đúng lúc gia đình cô ấy gặp biến cố. Cả nhà phải sang Mỹ vì làm ăn thua lỗ, rồi vài hôm sau cô ấy nói ba mất; từ khi gia đình đi, không ai gọi điện hỏi han cô ấy. Ở TP HCM, cô ấy xem em là người thân duy nhất. Em cũng ý thức được điều đó và quan tâm cô ấy nhiều hơn, có lẽ đó là sự cảm thông chứ không còn là tình yêu. Sau này bạn gái nói em đừng thương hại cô ấy nữa.
Em ngày càng mệt mỏi. Em còn chưa lo xong cho mình, gia đình vẫn nghèo, việc học ngày càng áp lực. Lại có người mạo danh là người thích em để nhắn tin quấy rầy cô ấy. Những người từng thích cô ấy trước đây cũng liên tục chọc phá. Mỗi lần như vậy, cô ấy đều nói với họ rằng em đã yêu người khác.
Em nói không muốn yêu nữa, cô ấy đòi làm chuyện dại dột vì không còn ai bên cạnh. Lúc em về quê, điện thoại của cô ấy nhắn cho em nhưng xưng là y tá, nói cô ấy uống thuốc ngủ quá liều. Sau đó lại nói cô ấy có thai nhưng do uống thuốc quá liều nên đã sẩy, rồi bỏ điện thoại đi đâu không rõ. Lúc đó em ở quê, rất sợ phải đối diện với những chuyện như vậy.
Khi em lên lại thành phố, cô ấy gặp em, trách móc mọi chuyện, nói tất cả là do em, thậm chí nói nếu không còn tồn tại nữa cũng không tha cho em. Rồi cô ấy lại nói mình đang có thai, em không biết đâu là thật đâu là giả vờ. Khi hỏi, cô ấy chỉ trách móc và tỏ ra rất hận em. Mọi chuyện chồng chất khiến em kiệt sức. Nhiều lúc em tự hỏi vì sao yêu nhau lại mệt mỏi đến vậy. Hiện tại em rất bế tắc. Mong được các anh chị chia sẻ, chân thành cảm ơn.
Hoàng Hải