Khi còn trẻ, học đại học, tôi quen một cô gái lớn hơn mình một tuổi. Chúng tôi quen nhau qua phần hẹn hò của mạng xã hội. Cả hai thu hút nhau bởi đều có điểm chung là để lại MBTI (phương pháp đo lường và phân tích tính cách cá nhân thông qua các câu hỏi trắc nghiệm) trên phần giới thiệu. Về sau tôi mới biết cô ấy chủ động “match” tôi trước vì thấy thú vị, sau đó mới tìm MBTI của riêng mình để đưa lên. Nhớ lại khi đó, cô ấy mọc răng khôn, tôi đã quan tâm, nấu cháo, mua nước cam rồi đưa lên bệnh viện nơi cô ấy làm. Lần đầu tiên gặp nhau tuy ngắn ngủi nhưng rất vui, cả hai đều ngượng ngùng mỉm cười che mặt. Sau khi đi làm về, cô ấy còn kể bị em trai trêu chọc rằng chị đã có bạn trai.
Trong thời gian quen nhau, cô ấy dạy cho tôi nhiều điều như: thay dầu nhớt cho xe, cách chạy xe lên xuống số mà không bị giật, chỉ cho tôi về các loại thuốc đặc trị khi bị bệnh. Lúc đầu tôi vẫn giữ ga mỗi khi lên chuyển số nên xe sẽ giật một cái, cô ấy hướng dẫn nhiều lần như vậy đã hình thành phản xạ vô điều kiện trong tôi lúc nào chẳng hay. Rồi ngày đó cũng đến, tôi tặng cô ấy bó hoa, tỏ tình ở bờ biển Mỹ Khê. Cô ấy chưa nhận lời ngay, sau khi về, xác nhận tôi đã an toàn cô ấy mới nhận lời và nói: “Em yêu anh”. Tôi vẫn nhớ cái cảm giác lúc đấy, thì ra đó là tình yêu.
Mọi chuyện cứ thế tiếp diễn, chúng tôi đều là người hướng nội nên thường xuyên đi work date (hẹn hò kết hợp làm việc) ở quán cà phê cô ấy hay đi, hay xem phim mỗi tối, vừa xem vừa ngắm nhìn nhau. Cho tới một ngày tôi có suy nghĩ, dường như cái cảm xúc tươi mới lúc đó đã không còn nữa, giờ đây cảm xúc ổn định hơn tôi thấy tình yêu có vẻ nhàm chán. Lúc đó chúng tôi cũng nói chuyện với nhau nhiều lần về vấn đề này nhưng mức độ nói chưa sâu, chưa rõ ràng, ai cũng hiểu nhưng không ai nói ra. Gia đình cô ấy là công chức, người mẹ tính giới thiệu một anh chàng 28 tuổi làm cơ quan nhà nước nhưng cô ấy từ chối.
Tình yêu là thứ quyết định, chỉ cần tình yêu đủ mạnh chuyện gì cũng vượt qua, đó là một tình yêu đẹp và có ý chí quyết tâm mãnh liệt. Về sau cô ấy bảo qua tháng giới thiệu tôi với gia đình. Tôi vẫn nhớ lúc đó vui lắm, vì lần đầu tiên sau nhiều năm được người con gái chủ động mời tới nhà ra mắt. Rồi năm đó tôi lại có dự định ra ngoài Bắc định cư hẳn, cô ấy là người Đà Nẵng nên dĩ nhiên ở lại đây. Suy nghĩ dần cực đoan, tôi ích kỷ chỉ muốn sự tiện lợi cho mình nên đã hẹn gặp cô ấy để chia tay. Chúng tôi nói chuyện với nhau trong nước mắt, ôm lấy nhau mãi vậy nhưng rồi điều gì đến cũng phải đến, cô ấy chấp nhận buông tay để tôi đi tìm cái viễn cảnh đẹp đấy. Tôi vẫn nhớ lúc đi về nước mắt ướt nhòe, sống mũi cay tê, từng dòng kỷ niệm chạy về làm tôi chạy xe mà không quan tâm điều gì.
Cho tới hiện tại, khi đã trải qua nhiều chuyện, người tới kẻ đi, con người trong tôi đã thay đổi rất nhiều, như một người hoàn toàn khác với trước đây. Tôi hay nhớ về cô ấy như sự nuối tiếc và tội lỗi lớn nhất mình từng bỏ lỡ. Thì ra tình yêu là như vậy, mối quan hệ mà biên độ dao động cảm xúc thấp làm tôi lầm tưởng là nhạt nhẽo lại là điều kiện cần thiết để duy trì tình yêu hay hôn nhân. Dù thế nào đi nữa, tôi vẫn luôn trân trọng cô ấy hết phần đời còn lại, không ghét bỏ, không oán giận, cũng không chiếm hữu và làm phiền.
Trong quãng thời gian này tôi chiêm nghiệm ra một điều, đó là khi một mối nhân duyên bị chia cắt sẽ có một lý do nào đấy ẩn sau đó, định mệnh sắp đặt cô ấy là một soulmate, đến với tôi để dạy tôi trưởng thành hơn. Cô ấy vốn bất chấp vì tình yêu sẽ hiểu “việc chọn lựa đối tác đủ trưởng thành là tiên quyết”, tôi cũng hiểu rằng “hiểu bản thân mới đem lại hạnh phúc cho người khác”.
Tôi biết mọi chuyện sau đó nếu chúng tôi tiếp tục quen nhau sẽ rất khó khăn, có thể bị mẹ cô ấy phản đối, mâu thuẫn về mặt định hướng công việc và nơi ở, hoặc sự nghiệp không ổn định mà tình yêu tan vỡ. Dần tôi thấy được sự khác biệt của cả hai trong địa vị ngày một lớn hơn, đó là thử thách mà tôi đã chạy trốn, rút lui. Nếu định mệnh sắp đặt, có chuyện chấm duyên thì việc kết thúc sớm hẳn là dấu hiệu tốt để cả hai có thể bước tiếp mà không vướng bận gì.
Bài học tôi muốn truyền đạt là “cái tưởng chừng như xấu ập đến thực ra lại là điềm tốt giúp bạn thoát khỏi hoàn cảnh bi đát”. Chuyện chia tay cũng vậy, nếu biết trước kết quả là yêu 3-5 năm vẫn chia tay thì việc kết thúc sớm hơn khi tình cảm chưa sâu đậm là phù hợp. Về phần tôi, nếu có duyên gặp lại một lần nữa, tôi chỉ muốn nói rằng “Cảm ơn em vì tất cả”.
Duy Khang