Tôi ‘nhảy số’ nhanh khi kiếm tiền nhưng ‘gà mờ’ trong tình yêu

Tôi là tác giả bài viết này: . Tôi đã đọc tất cả bình luận. Một lần nữa, xin chân thành cảm ơn các bạn. Tuy nhiên, tôi muốn hỏi ý kiến thêm về vài điều sau.

Trước đây, khi còn đi làm công ty, tôi cũng váy áo xúng xính như chị em, cũng tụ tập hàng quán sau giờ làm nên thấy mọi thứ khá bình thường. Nhưng sau khi làm tự do mấy năm, tôi thấy mình thụ động hơn rất nhiều. Chỉ có kiếm tiền là tôi rất nhanh; khi nói về công việc, tôi “nhảy số” rất nhanh, não hoạt động liên tục. Còn khi nói về chuyện tình yêu, trai gái, não tôi như đóng băng, rơi vào trạng thái ngủ đông vậy. Bạn tôi nói: “Mày làm việc như cái máy, còn yêu thì như gà mờ”.

Vốn dĩ đã hướng nội, nay lại làm việc ở nhà nên tôi dần quen với điều đó. Mấy năm nay, dường như tôi chưa có một buổi cà phê hay đi chơi nào với bạn nam. Có chăng chỉ là đi gặp khách hàng. Gặp khách hàng thì không sao, tôi vẫn bình thường nhưng nếu ngoài công việc ra, tôi rất ngại. Khi ngại, mặt tôi nóng đỏ; do da tôi trắng nên nhìn thấy rất rõ, vì vậy tôi rất sợ bị phát hiện.

Tôi bị nói là quá khắt khe và thụ động nên mới chưa có bạn trai

Có lời khuyên bảo tôi nên tham gia các câu lạc bộ thể thao như pickleball, gym hay cầu lông. Thú thật, vào sân tôi còn không dám nếu đi một mình vì tôi ngại chỗ đông người. Tôi không hiểu tại sao mình lại nhát đến như vậy nên chưa bao giờ đến đó. Tôi cũng không muốn đi học thêm vì tôi học không nổi nữa. Giờ tôi tự học là chính để phục vụ công việc. Tôi không tham gia thiện nguyện, đi chùa hay nhà thờ, kể cả dịp rằm, Giáng sinh hay lễ hội vì từ nhỏ tôi rất ít đi. Sức khỏe tôi không được tốt lắm, đi thiện nguyện dài ngày mà toàn người lạ, tôi lại càng không quen, không thoải mái.

Tôi mong các bạn hãy mở lòng, kiên nhẫn với tôi. Thật sự, đến đây khi kể ra con người mình, tôi thấy còn chán nản. Không biết năm nay có tín hiệu hay điềm báo gì đến với bản thân không mà tôi lại dành nhiều tâm huyết, thời gian nghĩ đến chuyện tình cảm, trong khi bình thường tôi chỉ nghĩ “mai ăn gì” và làm việc thôi.

Có một dịp tôi và một người bạn thân ngồi uống sinh tố ở trung tâm thương mại. Chúng tôi lướt nhìn dòng người đi qua, nó hỏi tôi: “Mày thích kiểu người nào?”. Nó chỉ khoảng hai mươi người đàn ông, từ trẻ đến trung niên nhưng tôi không thích ai cả. Nó bảo: “Nhìn bề ngoài thôi mà” nhưng thú thật tôi không thích thật. Nó còn nói: “Sơ sơ tao thích ba bốn người rồi, còn mày khó quá vậy”. Thế là chúng tôi im luôn. Bạn này là bạn rất thân từ thời đại học. Bạn cũng rất giỏi, tính phóng khoáng và có kinh nghiệm hơn tôi rất nhiều nên tôi thường hay tâm sự với bạn.

Tôi nhận thấy mình là người lý trí trong công việc nhưng cũng sống tình cảm. Cứ có thời gian là tôi về quê. Tôi rất thích ở quê vì thời tiết trong lành, ba mẹ tôi chỉ có mình tôi nên tôi hay về. Tôi rất yêu thương gia đình nên cảm xúc và suy nghĩ của ba mẹ, tôi đều để tâm và ghi nhớ.

Tôi không cần “hoàng tử”. Tôi thực tế và cũng cầu toàn nhưng biết con người không ai hoàn hảo, kể cả tôi. Hơn nữa, tình cảm là chuyện chúng ta không thể biết trước. Vì vậy, tôi chỉ cần một người yêu thương mình thật lòng, yêu cả ba mẹ tôi, xem họ như người thân, có trách nhiệm và có ý chí.

Không phải tôi cần họ có thu nhập như mình. Có năm tôi làm hơn cả tỷ, có năm vài trăm triệu; đó là tiền tiết kiệm vì tính tôi không tiêu xài nhiều. Nhưng tôi muốn họ có ý chí phấn đấu đi lên, để tôi thấy mình không phải đi một mình mà là cùng nhau đi về phía trước. Thú thật, nếu ai đó yêu tôi mà yêu cầu tôi ở nhà, chắc chắn tôi sẽ không đồng ý, vì tôi là người của công việc và cũng không muốn họ an phận.

Có lời khuyên bảo tôi hẹn hò online, viết bài lên Hẹn hò. Trước đây, bạn tôi có viết cho tôi một bài và đăng trên một nền tảng khác. Tôi có nhận được lời làm quen nhưng thú thật thấy không hiệu quả. Tôi không biết phải giải thích thế nào, chỉ cảm thấy rất hỗn tạp và lộn xộn. Tôi có trả lời như một lời nhắn lịch sự và sẽ không bao giờ làm kiểu như vậy nữa. Bạn nói tôi khắt khe và thụ động quá. Tôi cũng biết nhưng bây giờ làm sao để có thể thay đổi, để chủ động hơn, không còn cảm giác ngại ngùng nữa? Nếu yêu cầu tôi đến những chỗ đông người mà đi một mình, có cho tiền chắc tôi cũng không đi. Có ai lạ như tôi không, các bạn? Tôi thật sự cảm thấy lo cho tính cách của mình quá.

Tôi muốn hỏi: Có ai từng như tôi không? Cách khắc phục và thay đổi là gì? Yêu cầu: Tôi chỉ cần khi có cảm mến thì gặp nhau từ từ, đừng dồn dập quá vì tôi rất sợ. Như đã nói, khi tôi ngại là máu dễ dồn lên mặt, mặt sẽ ửng đỏ và tôi không nói chuyện được. Tôi rơi vào tình huống như vậy vài lần, ai nhìn cũng thấy và trêu rất nhiều, vì vậy tôi càng sợ.

Mong muốn: Người lành tính nhưng đừng hiền quá, chuẩn đàn ông; sạch sẽ, gọn gàng, có duyên; nói chuyện hiểu nhau là được. Khi thấy thân rồi, tôi nghĩ mình sẽ nói chuyện được, vì tôi cũng khá hiểu biết. Chỉ cần không rơi vào trạng thái ngại ngùng, tôi có thể mở miệng, là chính mình. Lúc đó, tôi nghĩ mình cũng thú vị, thông minh và cởi mở.

Tôi chỉ muốn nói rõ suy nghĩ của mình, chứ không tìm kiếm ai trên đây. Tôi mong muốn tìm người thật, không phải qua mạng. Mong nhận được ý kiến của các bạn để tôi có thể gỡ nút thắt của chính mình.

Thanh Huyền

Nhận xét

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *