Tôi là tác giả bài viết . Khi bài viết này được đăng tải, vợ chồng tôi ít nhiều đã thống nhất được vấn đề mâu thuẫn, nhưng dứt điểm hay không thì chưa rõ. Ở cộng đồng mạng có nhiều ý kiến trái chiều là điều bình thường. Tôi xin được làm rõ vài chi tiết.
Gia đình tôi có hai vợ chồng, bé 36 tháng và bé 17 tháng, mẹ chồng 62 tuổi (bố tôi đã mất). Nhiều người thắc mắc hai ông bà không đi làm, chăm bé 17 tháng thì có sao đâu. Thứ nhất, công việc của vợ tôi là nhân viên văn phòng, giờ hành chính, làm 8 tiếng một ngày, thời gian nghỉ trưa đi lại. Theo đánh giá của tôi, công việc này là vợ dùng làm tấm khiên, là thỏa mãn cá nhân ra ngoài được tiếp xúc xã hội chứ không phải kiểu bắt buộc phải đi làm vì kinh tế. Về kinh tế tổng thể chưa cần đến lương vợ, gia đình vẫn hoạt động trơn tru.
Vì sao vợ quyết chọn công việc này? Vì không áp lực tài chính, công việc nhẹ nhàng, không gian làm việc sạch sẽ. Ở bài trước thiếu thông tin. Vợ nằng nặc đòi làm việc ở đây dù tôi đề xuất vợ có thể nghỉ việc ở nhà một thời gian đến khi con 3 tuổi hoặc tham gia một vị trí kinh doanh tại nhà. Hoặc tôi giới thiệu làm việc ở chỗ khác thời gian ít hơn, khoảng 5-6 tiếng một ngày cả đi lại, lương ít hơn, khoảng 6-8 triệu. Tóm lại có rất nhiều lựa chọn khác theo tôi là hợp lý cho tất cả tiêu chí: được ra ngoài đi làm, có thu nhập, có thêm thời gian cho con cái. (Tạm bỏ qua vấn đề ngoài luồng, về việc này tôi tin vợ).
Thứ hai, vợ chồng từng mâu thuẫn, cãi vã về vấn đề này nhưng cuối cùng vẫn chốt vợ đi làm lại khi bé thứ hai được 6 tháng tuổi. Có thể mọi người nghĩ công việc hiện tại của vợ có cơ hội tăng tiến, tuy nhiên theo thực tế, vợ đã làm ở đó đến nay là năm thứ sáu và không có gì tiến triển.
Về chăm con, nhiều bạn nói tôi thử chăm con xem. Tôi và vợ gần như mặc định rằng tôi chăm đứa 36 tháng, vợ chăm đứa 17 tháng chứ tôi không đứng ngoài. Thậm chí thời gian chăm con của tôi còn nhiều hơn vợ. Vợ không có nhà 11 tiếng, đồng nghĩa với việc con hoàn toàn không thấy sự hiện diện của mẹ. Nhưng tôi kinh doanh, trong thời gian sắp hàng ở nhà, vẫn hiện diện, khi con khóc vẫn có thể dỗ.
Buổi trưa về sớm vẫn có thể ru bé 17 tháng ngủ đến 15h (tháng khoảng 10 buổi), chiều đi đón bé 36 tháng, tắm giặt cho con và cho đứa lớn ăn. Tối 21h, cho đứa lớn ngủ. Sau đó tiếp tục sổ sách hoặc hết việc thì lên ngủ với vợ và bé 17 tháng. Đêm bé 17 tháng quấy khóc, tôi cùng vợ chăm hoặc luân phiên chứ không phải vợ chăm một mình. Nhưng đêm bé 36 tháng mà quấy mặc định tôi dậy chăm bé. Bé lớn rất bám bố: bố có mặt ở nhà là chỉ đòi bố cho ăn, cho ngủ. Mẹ với bà cho ăn cho ngủ không chịu.
Về nấu nướng, tôi chế biến bổ sung thêm một hai món ăn từ thực phẩm đông lạnh nhà đang kinh doanh. Tôi phải thốt lên với vợ rằng “Lấy vợ bốn năm, anh chưa biết bữa cơm vợ nấu là gì. Ngày thường em đi làm, tối về bà hoặc anh nấu. Ngày em nghỉ, bà có nhà bà nấu, bà có việc thì em mua đồ ăn sẵn hay chạy sang ngoại ăn cơm để anh ở nhà tự xoay. Chiều chủ nhật mặc định vợ chồng con cái sang ngoại ăn cơm”.
Điểm bùng nổ: Tối gần nhất, sau khi ăn xong, khoảng 8h15, tôi cho hai bé đi chơi. Tôi cứ nghĩ vợ sẽ phụ bà rửa dọn, tuy nhiên khi cho hai con đi chơi về, tôi vẫn thấy bà đang rửa dọn, còn vợ thì pha sữa cho con. Trong khi tầm đó chưa cần thiết phải pha sữa, hoàn toàn có thể rửa dọn xong mới pha sữa vẫn thoải mái thời gian. Tôi nhận định vợ quá ỷ lại, mặc định bà là người làm những công việc đó chứ không hề nghĩ đến trách nhiệm làm vợ, làm dâu. Hành động pha sữa chỉ là cái cớ để hợp thức hóa. Càng làm tăng việc khẳng định đi làm 11 tiếng bên ngoài để đổi lấy 8-10 triệu kia cũng chỉ là cái cớ.
Ai cũng chăm con, cũng đi làm kiếm tiền (chưa nói nhiều ít), tại sao em lại mặc định được miễn việc nhà, việc không tên? Việc nhà, việc không tên nhiều vô kể. Về đến nhà chỉ chăm mỗi đứa 17 tháng là xong? Tôi nhận thấy dù mình có cố gắng đến đâu, vợ mà không thấu hiểu cũng như muối bỏ bể. Thế nên sau hai năm vợ không tham gia vào việc nhà kể từ khi bầu bé thứ hai, tôi quyết định rõ ràng hơn về trách nhiệm đóng góp của vợ.
Minh Đức
