Tôi là con út, sinh ra và lớn lên trong gia đình bình thường ở vùng quê ngoại thành Hà Nội. Thật may mắn khi bạn bè đồng trang lứa phải vật lộn với cuộc sống thì tôi được bố mẹ đầu tư rất chỉn chu cho việc học hành. Nhờ vậy tôi được tiếp xúc với kiến thức mới mẻ, mở mang tầm mắt, được gặp những con người giỏi giang và ưu tú, nhưng cũng không thiếu những kẻ lòng dạ hẹp hòi, sẵn sàng vì bản thân mà hạ bệ người khác. Từ đó, không biết do bản thân hay môi trường, tôi trở nên phòng bị với xã hôi, với mọi người và có những tham vọng giấu kín trong lòng.
Ngày nhỏ, tôi hay khóc, điểm kém là khóc, bạn trêu là khóc, thấy ai giỏi giang hơn mình là tủi thân. Tôi từng rất xấu hổ vì điều đó, người ta bảo con trai không nên yếu đuối, không nên cảm xúc như vậy. Rồi tôi lớn dần, va chạm nhiều hơn với cuộc sống, với con người, với những tổn thương mà không có ai dạy cách đối diện. Tôi học cách nuốt nước mắt vào trong, học cách đối đầu một mình. Xa nhà từ năm cấp hai, tôi tự lo liệu cuộc sống của mình, tự nấu ăn, tự chăm sóc bản thân, tự chữa lành những vết thương về mặt tâm lý. Lớn lên tự làm, tự đóng tiền học phí, tự quyết học trường gì, đầu tư gì, tự quyết cưới ai và tự quyết cho chính gia đình nhỏ của mình. Tự gồng gánh mọi sóng gió mà bên cạnh không có người thân.
Và từ khi nào, tôi không còn thấy những giọt nước mắt của mình rơi nữa. Lạ thật. Con trai khóc là xấu nhưng tự dưng tôi thèm cảm giác được khóc, được ôm ai đó để khóc thật to, thèm được để cảm xúc bùng nổ một cách tự nhiên, thèm lắm cả giọt nước mắt trong những ngày đầu cầm tay người mình yêu thương tiến lên lễ đường và thèm lắm cảm giác đón con trai đầu lòng. Nhưng không, từ bao giờ nước mắt tôi không còn rơi. Tôi gồng mình mạnh mẽ đến mức quên rằng mạnh mẽ không có nghĩa là vô cảm. Rồi cảm xúc trong tôi dần bị thui chột. Là do môi trường làm việc độc hại hay do bản thân đã không còn đủ khả năng thích nghi. Tôi không chắc, chỉ biết mình đã xin nghỉ việc, dù chỉ còn vài ngày nữa là Tết đến xuân về. Thời điểm mà người ta cần sự ổn định nhất, tôi lại chọn bước ra khỏi vùng an toàn cuối cùng của mình.
Vợ vừa sinh, nhà đi thuê, việc làm không có, lãi ngân hàng vẫn phải trả. Kỳ vọng, trách nhiệm, lo lắng, tất cả dồn lên đầu tôi nhưng tôi vẫn không thể khóc. Tôi rơi vào trạng thái vô định, không đau dữ dội, không tuyệt vọng rõ ràng, chỉ là trống rỗng. Một cảm giác đáng sợ hơn cả nỗi buồn, vì nó khiến ta không biết phải bắt đầu chữa lành từ đâu. Cần lắm một chiếc ôm, một cái vỗ về, cần lắm giọt nước mắt, cần lắm sự yếu mềm của lý trí tôi. Viết cho người đàn ông 35 tuổi.
Minh Khang
