Đọc qua bài: “”, tôi có chút đồng cảm, sau dần lòng trắc ẩn đấy không còn nữa. Tôi cũng từng có thời học sinh bị kỳ vọng cao, bắt ép theo con đường mà bố chưa thực hiện được. Thế rồi tôi thất bại, chuyển qua học ngành mà bố hứa hẹn ra trường sẽ được làm công chức nhà nước, tương lai rộng mở. Trong thời gian 4 năm đại học tôi cũng bị cấm đi làm thêm, bản thân lúc đó chỉ tập trung học tín chỉ nhanh nhất có thể. Mùa hè thay vì nghỉ hay đi làm, tôi đã đăng ký tối đa 11 tín chỉ với lịch học đều đặn từ 7h sáng tới 21h từ thứ hai tới chủ nhật, hầu như mỗi tuần chỉ nghỉ một hai buổi tối. Kết quả chỉ 3 năm tôi đã học xong chương trình học ở trường. Thế rồi tôi gia nhập thị trường lao động.
Cú sốc là khi tôi quá thiếu kỹ năng mềm, hơn nữa ngành của tôi yêu cầu phải có thẻ hành nghề luật nên mục đích đi làm lúc đó chỉ là kiếm bù thu nhập trong 3 năm vừa rồi không đi làm. Tất nhiên vì thiếu nhiều kỹ năng, chuyên môn lại không có nên tôi cứ làm được một hai tháng là chuyển công việc. Tôi tiếc thời gian đại học rảnh không ra ngoài trải nghiệm thế giới, không đi làm thêm tiết kiệm tiền, không chịu đầu tư thêm các kỹ năng như viết content, edit video, sale marketing, chỉ cắm đầu vào chơi game, mỗi ngày 3 cốc cà phê thức chơi game tới sáng.
Tôi tiếc cả vùng đất nơi mình từng học, nó như quê nhà thứ hai của tôi vậy, khi mất đi mới biết trân trọng, nung nấu ý định quay lại. Kể từ 2024, sau khi ra trường, cuộc đời tôi có nhiều thay đổi, từ việc dành thời gian học vẽ đồ họa, tới nghiên cứu huyền học để xây kênh làm dịch vụ xem tử vi, tarot online. Hồi đó đem lại cho tôi thu nhập ổn định từ tháng 8 cho tới tháng 2 năm 2025. Trong thời gian đó tôi cũng có nhiều góc nhìn về thế giới hơn, nhận ra nhiều điều đôi khi những người đã có tuổi mới lờ mờ nhận ra.
Qua 2025, tôi dấn thân vào bộ môn tâm lý học rồi xây kênh theo chủ đề phát triển bản thân. Quá trình ở một mình trong thời gian dài giúp tôi nghiền ngẫm và nhận ra nhiều thứ, thông qua sách báo, tin tức, bên ngoài cuộc sống tôi tìm ra được IKIGAI (lý do để sống) của bản thân, trả lời được các câu hỏi: tôi là ai, tới đây với sứ mệnh gì, mong muốn lớn nhất là gì, với tôi điều gì là quan trọng nhất, đâu là thế mạnh và đâu là sở thích. Giờ đây tôi tự tin mình hiểu bản thân hơn tới từng tế bào. Tôi mới bắt đầu kế hoạch biến giấc mơ thành hiện lực. Dù rằng con đường sắp tới sẽ rất vất vả, nhiều trở ngại, thậm chí bị người nhà cản trở, gây khó dễ, thế nhưng tôi vẫn có niềm tin một ngày nào đó sẽ đạt được sứ mệnh đấy.
Có vẻ bạn đã sống quá lâu trong quá khứ rồi, cũng bị nhấn chìm bởi áp lực đồng trang lứa vì bức tranh tô vẽ bởi các nghệ nhân phông bạt. Hãy dành thời gian nói chuyện với nửa kia bên trong bạn, hiểu về bản thân, đối mặt với nỗi sợ, rồi bạn sẽ tìm ra đáp án cho cuộc đời mình thôi. Điều gì tốt đẹp cũng sẽ có cái giá của nó, vậy bạn có muốn bỏ lại sự yếu đuối phía sau để tiến bước không, hay sẽ mãi đắm chìm trong sự tự ti, buông thả?
Nam Hà
