Là giám đốc nhưng đi đâu mẹ cũng giới thiệu tôi làm lái xe

Tôi 35 tuổi, giám đốc khu vực của một công ty nước ngoài. Công việc rất tốt và thu nhập cao giúp tôi sớm có được nhà ở TP HCM, xe ô tô và một vài tài sản khác. Tuy nhiên, với mẹ, đó không phải là niềm tự hào hay cái gì đáng để khoe, bà luôn dạy tôi phải biết khiêm tốn đến mức cực đoan. Khi còn bé, bà hay so sánh tôi với những đứa học sinh giỏi, còn chê bai tôi, bà đâu biết tôi còn giỏi hơn các bạn. Khi tôi thi đạt thành tích cao trong học tập, mẹ cũng không tới chúc mừng. Kể từ đó, tôi chỉ học vì trách nhiệm, vẫn luôn là học sinh giỏi nhưng không quan tâm thứ hạng. Trong lớp tôi luôn rụt rè, cô giáo bầu làm chức vụ gì tôi đều từ chối.

Năm 27 tuổi, tôi xin phép ra ở riêng vì đã mua căn hộ bình dân đầu tiên. Mẹ mắng chửi thậm tệ, nói tôi bất hiếu vì không biết dùng tiền đó sửa nhà lớn trên đất của bà, để ở chung gia đình nhiều thế hệ (cả gia đình anh, chị). Lâu sau, bà đến thăm nhà tôi và chỉ chê, bảo tôi mau bán sớm không thì hối hận. Mẹ nói với hai bên nội ngoại là tôi đang ở rể. Tôi tình cờ được biết điều này khi gặp bác hai tại tiệc đám cưới cháu họ, ông hỏi sao tôi phải đi ở rể. Tôi không muốn phân trần vì sợ mẹ mang tiếng nói sai sự thật.

Năm 29 tuổi, tôi mua ôtô vì muốn vợ con di chuyển an toàn hơn, chỉ dám chọn xe bình dân, vậy mà mẹ cũng mắng rằng chiều vợ con quá sinh hư. Tết năm ấy, tôi nhất quyết không nghe lời bà sử dụng xe máy mà lái ôtô đi chúc tết họ hàng. Mẹ lại bảo mọi người tôi làm lái xe cho công ty, xe đó của công ty. Kể từ đấy, tôi không chia sẻ gì với mẹ nữa. Tôi đổi căn hộ cao cấp, mua đất, mua vàng để dành, mẹ đều không biết. Có dịp chỉ có tôi và mẹ, tôi đã chia sẻ thẳng thắn, muốn biết vì sao mẹ luôn không tự hào về tôi và nói giảm một cách quá cực đoan. Mẹ bảo: “Ếch chết tại miệng, đừng vội vỗ ngực xưng tên, tao đang giúp mày đó”.

Ở khía cạnh nào đấy, tôi biết mẹ có ý tốt nhưng đâu biết những việc bà làm khiến tôi vô cùng buồn và tự ti. Tôi sống hướng nội, hầu như không liên lạc với dòng họ nữa, chỉ biết làm việc, kiếm tiền mà cũng không xài, chẳng dám hưởng thụ cho bản thân. Từ quần áo, bàn tủ hay nhà cửa, xe cộ tôi đều chọn loại bình dân nhất có thể và ưu tiên cho vợ con. Tuy tài sản tích cóp đã khá nhưng tôi thấy trống rỗng, như một cái máy chỉ biết kiếm tiền. Phải chi khi ấy, mẹ cho tôi chút động viên, nói giảm cũng được nhưng nói tôi ở mức “bình thường, đủ ăn” có tốt hơn không.

Tôi chưa từng thích khoe khoang gì nhưng bà luôn “rào” trước làm tôi thấy mình thật nhỏ bé, kém cỏi. Tôi cố gắng làm tích sản cũng để bà được nở mày nở mặt, để bà và gia đình nhỏ có cuộc sống viên mãn. Có lẽ đến già tôi cũng không tìm được mục đích sống, ý nghĩa cuộc đời.

Hoàng Hải

Nhận xét

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *