Chồng để tôi nuôi 3 năm, bố mẹ chồng vẫn bảo phải động viên anh

Tôi 29 tuổi, kết hôn được gần ba năm, chưa có con. Trước khi cưới, chồng tôi làm lao động tự do, thu nhập không ổn định nhưng vẫn đi làm đều. Tôi nghĩ đàn ông ai cũng có giai đoạn chông chênh, lấy nhau rồi sẽ khác. Nhưng sau đám cưới, mọi thứ lại đi theo hướng tôi không ngờ tới.

Chồng nghỉ việc với lý do “chán”, rồi ở nhà chờ cơ hội khác. Ban đầu là vài tháng, sau đó kéo dài gần một năm. Mỗi sáng tôi dậy sớm đi làm, tối về vẫn thấy anh nằm xem điện thoại, chơi game hoặc ngủ. Tiền ăn, tiền nhà, điện nước đều do tôi chi trả. Tôi không đòi hỏi anh phải kiếm nhiều tiền, chỉ mong anh có công việc ổn định, dù lương thấp cũng được, để có trách nhiệm với cuộc sống chung.

Chồng để tôi nuôi 3 năm, bố mẹ chồng vẫn bảo phải động viên anh

Tôi từng góp ý nhẹ nhàng, rồi nói thẳng. Anh hứa sẽ đi làm, nhưng được vài hôm lại bỏ. Mỗi lần tôi nhắc đến chuyện tiền bạc hay tương lai, anh cáu gắt, bảo tôi coi thường anh, tạo áp lực. Bất lực, tôi tìm đến bố mẹ chồng để nhờ ông bà khuyên bảo. Nhưng câu trả lời tôi nhận được là: “Vợ chồng lấy nhau thì phải bảo ban, lo cho nhau. Nó chưa đi làm thì con phải động viên, đừng gây áp lực”. Tôi nghe mà choáng. Nếu nói như vậy, chẳng lẽ chồng không chịu đi làm thì vợ mặc nhiên phải nuôi? Tôi lo cho nhau bằng cách nào khi mọi gánh nặng đều dồn lên một người?

Tôi đi làm cả ngày, tối về vẫn lo cơm nước, chi tiêu, tính toán từng đồng. Lương không cao nhưng tôi đang gánh cả hai người lớn. Chính vì vậy, tôi không dám nghĩ đến chuyện sinh con. Tôi lặng lẽ tự mua thuốc tránh thai uống đều, không dám nói với chồng, vì tôi biết anh chưa đủ trách nhiệm để làm cha. Tôi sợ nếu có con lúc này, người khổ nhất vẫn là tôi và đứa trẻ.

Trớ trêu là gia đình chồng thì liên tục thúc giục chuyện con cái. Bố mẹ chồng nói bóng gió, hỏi han liên tục, còn chồng tôi gần đây lại bắt đầu nghi ngờ tôi không có khả năng sinh con. Nghe những lời đó, tôi vừa tủi thân vừa cay đắng. Tôi không phải không muốn làm mẹ, chỉ là không dám sinh con cho một người đàn ông chưa chịu đứng vững trên đôi chân của mình. Tôi đang rất mệt mỏi, hoang mang, liệu chồng có thay đổi không. Tôi bắt đầu có suy nghĩ có lẽ nào mình đã cưới nhầm chồng, nên dừng lại hay đi tiếp đây? Mong mọi người cho tôi lời khuyên.

Ngọc Bích

Nhận xét

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *